10h30. Mất điện. Leo lên giường. Không buồn ngủ. Nhưng biết làm gì ngoài leo lên gường nữa? Nằm suy nghĩ vẩn vơ.
Ban ngày nó cười, chơi đùa, nhảy nhót, hét hò để lấp đi khoảng trống trong lòng, để không còn thời gian mà suy nghĩ, nó bao giờ cũng trấn tĩnh, không hở ra một lời than vãn. Thế nhưng giờ đây, ban đêm, ở một góc phòng, bóng tối đen kịt bao trùm lên tất cả, chỉ có ánh sang yếu ớt phát ra từ những ngôi sao dạ quang dán trên tường, nó lại cảm nhân sự trống trải, nỗi khó chịu rõ hơn bao giờ hết. Nó ghét cảm giác đó. Nó ghét phải đối diện vs cảm xúc thật của mình. Nó đang trốn tránh chính bản thân mình. Trốn đấy, thì đã sao nào? Nó biết hiện tại trong đầu nó là một mớ tơ vò, càng ngày càng phức tạp, nhưng nó không muốn gỡ ra chút nào. Nó không muốn mọi sự rõ ràng, bởi nó sợ, sợ phải nhìn thẳng vào sự thật, sợ phải công nhận cái điều mà nó đang cố gắng phủ nhận.
Cố nhắm nghiền mắt nhưng vẫn không ngủ được. Lẩm nhẩm hát bài “Nếu em không phải một giấc mơ”. Chẳng biết nhẩm đến lần thứ mấy thì đèn sáng. 0h30. Dậy học tiếp.

thôi nào em...cố lên nào:(
Trả lờiXóathôi nào em...cố lên nào:(
Trả lờiXóa