Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2009

...............

mấy ngày rồi nhỉ? hình như là gần 2 tuần, 2 tuần điên đảo, 2 tuần nó không biết có phải là nó không nữa....Chẳng biết vì cái gì...vì ai mà nó như thế...rối...rất rối...

Nó điên mất rồi. Nó ghét cay ghét đắng uống thuốc, thế mà lại uống thuốc một cách đều đặn, chỉ để khỏi ốm, chỉ vì ai đó...

Nó khóc. Khóc mấy ngày liền, chưa bao h khóc nhiều như thế, nó luôn cố để không ai thấy nước mắt của nó, mắt sưng mọng lên như đeo 2 quả bóng nước....chỉ vì không được làm điều mà nó mơ ước...

Uống thật nhiều, cố say...để rồi càng uống càng tỉnh...để rồi mình lại là người đưa đám say khướt về nhà...để rồi mình lại về nhà khóc...hư hỏng quá...

Đi chơi thật nhiều, để không còn thời gian nhớ ai đó nữa, nhưng hình ảnh ai đó cứ bám lấy nó suốt thôi...chẳng làm gì được...

Hình như...nó chỉ hình như thôi....chưa bao h như thế này cả...lắm lúc nó nghĩ là nó thích ai đó, nhưng rồi lại phủ nhận ngay lập tức, thích - đâu dễ dàng như thế được. Mà nếu có thế đi nữa thì người đó sinh ra không phải dành cho nó, không phải là mảnh ghép của nó...Mỗi người sinh ra là một mảnh ghép lẻ loi, có người tìm thấy mảnh ghép của mình, có người suốt đời không tìm thấy mảnh ghép nào khớp vs mình cả, cũng có người tưởng như tìm thấy rồi nhưng hóa ra lại không phải...

Người nó để ý thì đã có người khác, còn người nó không thích thì suốt ngày đeo bám lấy nó...thật buồn cười, sao ông trời cứ thích trêu ngươi người ta thế nhỉ?

Vớ vẩn, xáo trộn, rối tung, hỗn loạn.....

Dẹp cái mớ hỗn lọan, rối tung qua một bên, có một mớ lộn xộn hơn đang cần giải quyết gấp. Dẹp ĐT. Dẹp net. Dẹp ai đó. Dẹp tất cả, chỉ học thôi, học, để đến miền đất hứa của nó...mà vì cái gì mình lại quyết định đến đó nhỉ? hic, quanh đi quẩn lại cũng chỉ vì thế...Ba nó từng bảo nó rằng, con đừng sống cảm tính quá, phải nghĩ đến thực tế, nhưng biết sao được, nó là người như thế mà...

Ấm lên rồi, ai đổ sáng xuống sân, xuống cây, xuống mặt nó...trên kia sáng lóa, phía trước cũng sáng lóa, sáng đến nỗi không nhìn thấy gì cả, nó muốn biết trước kia là cái gì, muốn biết thì phải đi, đi thôi...

Trơ trọi...vài đốm xanh nổi trên những đường nâu khẳng khiu...nhưng không sao, sắp rồi, sắp có thêm vàng nữa, nhiều vàng lắm, xanh đừng lẻ loi, xanh nhé...!

Sáng tràn khắp nơi...sáng đầy hứa hẹn...

Nếu Em Không Phải Một Giấc Mơ
Ca sĩ: Thủy Tiên

Gió như gió muốn nói với em rằng mai mặt trời sẽ thôi về,

một giọt trong vắt em rơi....

Cái khoảnh khắc em đã không ngờ, giờ đây là khoảng trống quanh em....

Em ước được bình yên,

em ước thôi muộn phiền, như ngày anh vừa đến....

Nhưng có đôi khi hạnh phúc là những phút giây mong manh yếu ớt

Vụt thoáng qua giờ đã cuốn đi...

Mặt trời sáng nay trong em

Mặt trời có màu đen

Mặt trời mang những ước mơ,

em viết tên hai mình đi đâu mất rồi?

Những phút giây bên anh là điều bí mật của em

Của anh, của hai đứa mình.....

......

Em mong manh cố giữ trái tim mình không bật khóc lúc này

Khi đêm qua em ngỡ giấc mơ thật quen

Mùi hương ấy còn vương....

Đôi tay em sợ hãi vuốt ve gương mặt anh thì cứ tối dần.....

Em mong manh cố giữ trái tim mình không bật khóc lúc này....

.......

Thứ Hai, 12 tháng 1, 2009

Entry for January 12, 2009

Gần đây tớ hay suy nghĩ về tình yêu giữa một cô bé tuổi học trò và một anh người lớn.

Không phải tự dưng mà tớ nghĩ đến chuyện đó, mà do tớ có đọc vài chuyện kiểu như thế. Tuần trước đọc H2T 100% Reality của Miss Smiley về "tình iêu" của bạn í - đang học lớp 11 và 1 anh nhà báo hơn bạn í 9 tuổi. Và hôm nay là đọc Mắt biếc của bác Nguyễn Nhật Ánh. Nó làm tớ buồn suốt 1 ngày, hình như đây là cuốn truyện buồn nhất của bác í. Truyện kể về quá trình lớn lên và hình thành tình yêu của Ngạn đối với Hà Lan. Đó là một tình yêu đơn phương, suốt từ khi học lớp 1, qua cả thời thơ ấu, chứng kiến Hà Lan đi qua 2 cuộc tình, cho đến khi hơn 30 tuổi vẫn chung thủy với tình yêu đơn phương vô vọng đó. Xuyên suốt câu chuyện là 1 tình yêu thật trong sáng, cao cả, vô bờ bến và có cả sự hi sinh Ngạn dành cho Hà Lan, nhưng thật không may tình yêu đó chẳng được đáp lại. Đến khi Trà Long - con gái Hà Lan ra đời, Ngạn là người chăm sóc và chứng kiến Trà Long lớn lên từng chút một. Ngạn còn thân thiết với Trà Long hơn cả mẹ nó. Đến cuối truyện, những tưởng Trà Long - 18 tuổi và Ngạn - hơn Trà Long 17 tuổi sẽ có 1 tình yêu hạnh phúc đền bù cho những đau khổ mà Ngạn phải chịu khi cứ ôm lấy tình yêu đơn phương trong suốt hơn 3 năm trời...Nhưng không phải thế, trong nụ hôn đầu tiên với Trà Long, Ngạn đã tưởng đó là Hà Lan - Ngạn giật mình nhận ra anh vẫn yêu Hà Lan, mãi yêu Hà Lan, và mối tình với Trà Long chỉ là sự nối dài mối tình với Hà Lan qua một bóng hình khác. Vì thế Ngạn quyết định ra đi, một mình ôm nỗi đau đớn ra đi, bỏ lại sau lưng tất cả...Truyện bác lúc nào cũng có một cái kết mở, bắt người đọc phải suy nghĩ. Mắt biếc đã làm cháu suy nghĩ nhiều, và buồn rất nhiều bác ạ!

Trong chuyến đi Minh Hóa vừa rồi, tớ và BT, 2 nữ sinh cấp 3 lọt thỏm giữa một rừng người lớn. Đó là lần đầu tiên, trọn một ngày tớ đi trong thế giới người lớn. Thật lạ lùng, thật mới mẻ, nhưng thật sự là tớ không thích cái thế giới đó! Tớ và BT đều có những xao động trước một-ai-đó-của-riêng-mỗi-đứa ...Tớ chưa thể gọi là có gì đó với anh được, vì chỉ đi chung trong một ngày ngắn ngủi. Anh thật chững chạc, trầm tĩnh, quan tâm đến người khác...tay anh thật ấm cầm lấy tay tớ lúc tớ bước xuống xe sau khi chao đảo, nôn ọe bơ phờ trên xe. Anh không như mấy thằng bạn nhí nhố của tớ, chẳng biết ga lăng là gì, lúc nào cũng đốp chát với tớ. Nhưng tớ nhận ra một điều răng với ai anh cũng quan tâm như thế chứ không phải với riêng tớ. Thôi nhé, chỉ xem anh như là một người anh lớn thôi nhé, chấm hết, đừng chấm 3 chấm mà rách việc.

Lúc về tớ không ngồi xe với anh nữa mà ngồi với các anh chị khác. Mấy anh này rất vui tính, nhưng tớ chẳng thích cái kiểu vui tính này tí nào. Tớ cảm thấy lạc lõng giữa rừng người lớn, họ không nói chuyện như bọn tớ hay nói trên lớp, họ nói khác lắm, cứ nói rồi cười suốt. Tớ không cười. Tớ biết là các anh í chỉ đùa, nhưng nge các anh chị í "đùa" với nhau, tớ cảm thấy ớn ớn và lợm giọng. Có nhiều câu tớ không hiểu, nhưng tớ biết là dang nói về những chuyện không lành mạnh. Các anh chị í bảo tớ phải hiểu theo nghĩa bóng nhưng gì họ nói, nhưng thôi lạy ngài. Tớ cố ngủ nhưng ngủ không được, thôi đành giả vờ say xe cũng được, hix. Có đôi yêu nhau ngồi cạnh tớ có những hành-động-theo-kiểu-người-lớn, họ chẳng thèm ngại ngùng, chẳng thèm biết có một con nhóc lớp 12 ngồi cạnh, tớ đành phải quay mặt đi, họ không giấu thì tớ lơ thay vậy. Tóm lại là tớ phải giả đui giả điếc trên suốt đường về. Có lúc tớ bảo các anh í đừng nói thế nữa thì các anh í cười lớn rồi bảo :" Người lớn ai cũng rứa đó em nờ, khi mô em lớn em sẽ biết. Thằng nói nhiều là thằng nguy hiểm, nhưng thằng im ỉm không nói chi còn đáng sợ gấp trăm lần!" -Dạ dạ, vâng vâng. Các bác nói thế thì bố ai dám cãi, em nín đi là hơn! Nếu làm người lớn là như thế thì tớ ước gì tớ ngừng lớn, tớ muốn được nhí nhố, được chơi đùa vô tư như hiện tại . Tớ không hề muốn phải nhét vào đầu những ý nghĩ "người lớn" đó, không hề muốn phát ngôn ra những câu như thế, không hề! Tớ không muốn đánh đổi tuổi thơ đang tươi đẹp của tớ để lấy cái "người lớn" phức tạp đó! Thế nhé, "người lớn" ơi, đừng đến, nếu mi không muốn ăn một quả Mawashi của ta!

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2009

Sương mai bản Ón - mây chiều Hoá Lương

Đi Minh Hóa:

Hik, tình hình là cứ xem pik lộn xộn như rứa cũng được, ko có thời gian sắp xếp lại.

Photobucket

Photobucket

Khởi hành đi:

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Ảnh000