Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2009

Entry for February 28, 2009




Có vẻ như nó mãi mãi chỉ là một chiếc lá trong rừng cây rậm rạp. Dù bên cạnh biết bao bạn bầu, dù có biết bao nhiêu nơi chốn để nương tựa mỗi lúc mỏi lưng chồn gối, nhưng chiếc lá ấy vẫn tách mình ra khỏi suối sông thác lũ, chỉ giữ lại một chút của riêng mình, đứng yên lặng một mình...Cả một cuộc đời, chiếc lá cô đơn...

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2009

Rối tung




Con người nó là 1 đống mâu thuẫn, 1 mớ hỗn độn trong suy nghĩ.

Như cái đống tơ vò.

Như cái đống mắt lưới.

Cứ để thế.

Không ai hơi đâu mà gỡ.

Nó cũng không thèm sắp xếp lại nữa.

Ngổn ngang.

Rối tung rối mù.

Những gì nó suy nghĩ chẳng hề giống vs những gì nó nói ra.

Những gì nó hành động lại càng không giống lời nói và suy nghĩ của nó.

Nó chẳng thể nào kiểm soát được bản thân nó nữa.

Không hiểu nổi chính nó nữa.

Buồn cười...

Lúc này không phải là lúc để rối.

Bùng nhùng.

Chằng chịt.

Tối tăm...

Nó cần một ngôi sao.

Một ai đó nắm tay nó dắt đi.

Ít nhất là để cho nó khỏi ngã.

Ít nhất là để cho nó cảm thấy bình yên...

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2009

Entry for February 21, 2009

" Ô...nắng lên rồi!

Từng vạt nắng nở hoa, lan tỏa khắp nơi, báo hiệu một mùa xuân mới lại về, đưa tiễn những ngày đông buôt giá, ẩm ướt.

Phải trải qua một mùa đông lạnh lẽo dài đăng đẳng mới cảm nhận hết nỗi hạnh phúc khi xuân về, nắng ấm thật sự tươi đẹp như thế nào!"

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2009

Lay ơn tím - Miss Flower

Hề hề, hum 28 tết, anh Cú còi cho tớ 3 bông lay ơn tím, có lẽ đó là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất tớ được thấy lay ơn tím, thế nên phải take lại để nó mãi mãi trường tồn vs blog.

Lay ơn tím kiêu sa trong ...ổ chuột của tớ;))

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Chụp ké lay ơn tím, tuy nông thôn nhưng mừ kệ, cho lay ơn tím nổi bật

Photobucket

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Hết màn show lay ơn tím, h là Bonus mí cái ảnh kun bạn thân Bún lèo của tớ

Trúc xinh trúc mọc đầu đình

Em xinh gặm mía một mình vẫn xinh

Photobucket Photobucket Photobucket

Đây là kun Red nhà nó, đúng là chó bà gai y như chủ,hehe

Photobucket

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2009

Luyến lưu ơi, màu gì thế?

Lại nắng. Nắng nữa. Nắng ...

Đi hết rồi. Tất cả đi. Mang hết tất cả đi, chỉ để lại cho nó một chút lưu luyến, một chút bối rối...

Kết thúc chuỗi ngày ăn chơi không biết dừng. Lao đầu vào học.

Chán ngắt.

Nhỏ hẹp. Nhìn qua cà rốt nhạt thì thật hẹp. Nếu nhìn qua nâu thì sẽ rộng hơn 1 tí, nhìn qua trắng thì chắc là rộng vô kể, rộng đến nỗi đi mãi không hết, trắng thật là chói, phải nheo mắt lại, thật vĩ đại, trắng nuốt tất cả, nuốt những xanh trải dài , vươn cao, nuốt những vuông đỏ chấm vàng muốn bay nhưng bị giữ lại, nuốt những cái hộp nằm san sát nhau...chắc là đến một lúc nào đó trắng sẽ nuốt luôn cả nó...Nó ước mơ được vào trắng rộng lớn kia, để nắm tay những cục bông lượn lờ, để nằm ngủ trên bông mềm, để nhắm mắt lại cho những viên mát rơi trên mặt, trên mắt...

Chói rồi sẽ tối...Sáng rồi sẽ xám...Bông trắng rồi sẽ nhuốm bẩn...viên mát sẽ chập lại vs nhau, rơi xuống nâu, xuống xanh...Rơi hết thì sáng lại về, sáng đến chói, bông được giặt sạch, có những viên mát lượn lờ...

Luyến lưu rồi sẽ hết, nhường chỗ cho những bận tâm khác, không có cái gì vĩnh cửu cả. Đã có lúc nó từng mơ mộng tin rằng vĩnh cửu là cái có thật, nhưng có người nói vs nó rằng, thời gian sẽ làm người ta quên mọi thứ. Có một đôi bạn rất thân, ngày nào cũng phải đi vs nhau, dù đi chẳng để làm gì, chỉ là đi cùng nhau thế thôi, đến khi một trong hai người đi du học, thời gian đầu ngày nào cũng gọi điện, nhưng rồi những cú điện thoại thưa dần, những chuyện để nói ít dần, và rồi tắt hẳn, không liên lạc nữa, không nhớ nhung nữa. Đấy, thời gian đáng sợ thế đấy. Thế nên đừng bao giờ chờ đợi một cái gì đó lâu quá...sẽ quên thôi...quên ơi...