Thứ Tư, 17 tháng 6, 2009

Entry for June 17, 2009




Đợi nắng 2 ngày rồi mà chẳng thấy. Mệt quá đi. Nắng chiều thì nói làm gì, nắng sáng cơ, nắng sáng mới ngọt, nắng chiều chát lắm. Thôi thì kệ, chẳng thèm đợi nữa.

Nhớ BT thế không biết. Mình không thích B. B àh, chỉ là người quen thôi, chứ chưa là bạn được. Cả một ngày bực dọc, đến tối nghe nó nói câu đó mà mình muốn nổ tung ra. Nó là cái quái gì mà khinh thường mình cơ chứ. Nhưng mà vẫn như mọi khi, vẫn cười đều đều, vẫn tự châm biếm mình. May mà buổi tối ko ai thấy, chứ nếu là ban ngày chắc trông cái mặt mình cười méo xệch kinh lắm. Biết thế lúc nãy vứt luôn nó xuống đường, ko ai chở về cho bõ tức. Chỉ có BT là vẫn nắm tay mình kéo đi...

Mắt mình dạo này mờ thế ko biết, chắc thi xong phải đi đo kính, nhưng mà có cận thì cũng sẽ ko chịu đeo kính, 2 mắt nhìn đã ngu, thêm 2 mắt nữa chắc ngu ko đỡ nổi mất

Mênh mông quá đi...Lừng khừng quá đi...Vô định quá đi...

Tự dưng muốn ngồi sau xe ai đó và bị công an rượt Rồi gió sẽ thổi vào mắt mình, rồi bụi cũng vào theo, rồi ai đó hỏi: Răng rứa? rồi mình sẽ nói: Bụi vô mắt, cay quá...

Tự dưng muốn ngồi vắt vẻo trên cái lan can trường, rồi dựa vào tường...

Tự dưng muốn trèo tường quá...Mấy hôm nay cứ toàn trèo tường, cổng thì mở mà cứ thích trèo, cả trèo cổng, trèo ổi nữa, hậu quả là 1 cái quần đã hy sinh và chân tay thì chi chít urgo. Thế mà vẫn lì...

Tự dưng muốn ném vỡ cửa kính nhà Bush

Tự dưng muốn sang Singapore, ở đấy mình có thể nằm ở ghế đá công viên mà ko ai quan tâm, ko ai tò mò, ko ai hỏi han, chỉ trỏ...

Tự dưng muốn tắt máy tính, và lên giường ngắm mấy ngôi sao trên tường.

- Ko học àh?

- Ừ, ko học đấy.

-Ko học là trượt đấy.

-Trượt thì đã sao?

-Ừ thì chả sao cả.

-Thế thì shut up đi nhá

Muốn cả đống thì chí ít cũng phải làm được cái gì chứ. Tắt máy. Đi ngủ.

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009

Thứ 7 ngày 13 năm 2009

Tại sao ko phải là thứ 6 ngày 13 nhỉ? Tự dưng muốn hôm nay là thứ 6 ngày 13.

Một ngày đầy gió. Gió nhiều đến nỗi thấy mọi thứ cứ như trơn tuột. Tìm không thấy hoàng hôn đâu. Chắc là hoàng hôn cũng ham chơi như mình.

Thả trôi cái nhìn ướt át vào biển gió, tự nhiên thấy vô định quá.

Hôm nay trông mọi thứ vui vẻ lắm. Cái cây gì cao cao cứ nghiêng bên này ngả bên nọ trông lẳng lơ thế. Thật chẳng đúng lúc.

Tại sao cỏ lay động nhỉ? Để minh chứng cho sự tồn tại của gió. Chứ ko có cỏ thì người ta thấy gió thế quái nào được. Tự nhiên thấy ghét gió thế ko biết. Gió không chung thủy. Ha, hình như gió vừa nghe thấy mình nói thế nên gió gào lên phản đối thì phải. Dù sao thì nó vẫn nghĩ thế.

Hôm qua vừa xem chương trình gì đó trên VTV2, ko nhớ tên. Nhưng có đoạn cái cô Thạc sĩ tâm lí bảo trẻ con sinh ra có khí chất di truyền. Có khí chất hoạt bát, khí chất ưu tư...Mình thấy mình đúng chóc cái khí chất ưu tư. " Người có khí chất ưu tư thường nhút nhát, khó thích nghi với môi trường mới. Vì thế nên ít tiếp xúc và làm quen như người có khí chất hoạt bát. Nhưng cũng chính vì thế nên những người này rất chung thủy. Thích cái câu cuối thế

Dạo này đã quen nghe Song from a scret garden và Unloved. Tại Nhóc gửi nên mình mới hình thành cái thói quen "đáng ghét" này.

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2009

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009

Entry for May 24, 2009 - Chuyện tình Ly và Nước

Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”
Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly. Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu.

–Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống.

–Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát.

–Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận.

Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!”

Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu.

Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất.

Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa.

Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lực cuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân quý?
Ly cười, ái tình, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi?

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009

Entry for May 18, 2009

Hụt hẫng. Giờ nó chẳng biết làm gì nữa. Chỉ còn biết cố nở một nụ cười gượng hết sức trước mọi thứ. Mọi khi miệng cười, cả mắt cũng cười theo. Giờ đây chỉ có miệng cười, còn mắt thì cứ vô hồn thế. Không biết như thế có gọi là cười không, hay là 1 thứ chắp vá…

Lúc nào cũng thế, nó hay nghĩ trước mọi việc. Nó hay nghĩ đến tình huống xấu nhất có thể xảy ra để đến khi xảy ra thật thì khỏi bất ngờ. Nhưng chưa có khi nào nó khỏi bất ngờ, khỏi buồn quá mức…Và bây giờ, nó lại như thế. Nó đã biết từ lâu, nhưng nó không thay đổi được, hay nói đúng hơn là nó không có tư cách để thay đổi, nên nó chấp nhận. Nhưng nó vẫn luôn hy vọng rằng sẽ có một sự thay đổi kì diệu, như trong truyện cổ tích ấy…Dù chỉ là hy vọng rất nhỏ, rất mong manh, nhưng vẫn đủ cho nó bấu víu vào và hạnh phúc từng ngày. Giờ đây, khi nghe chính anh nói ra điều đó, khi biết chắc chắn là không thể thay đổi được, nó hụt hẫng, cứ như đi trên vách đá đột nhiên bị hụt chân xuống khoảng không vô đáy, bị khoảng không ấy nuốt chửng đi…Cái tia hy vọng vốn đã quá yếu ớt nay lại bị dập tắt không thương tiếc. Thế là hết cái để bấu víu. Nó rơi…rơi xuống cái vực thẳm không đáy, ánh sáng, rồi đến bóng tối, cuối cùng là nhạt nhòa…Giờ thì nó đã hiểu, trên đời này làm gì có chuyện cổ tích, mà nếu có đi chăng nữa thì cổ tích đó cũng sẽ không bao giờ xảy ra với nó. Ôi sao mà xa vời quá đi…Mà thôi. Không sao. Nó đã quen bị người khác cười rồi, đã quen là người thừa rồi, giờ có bị thêm lần nữa cũng chẳng sao.

Muốn hét thật to…AAAAAAAAAAAAAAAAAA…! Hét thật to, lạc cả giọng, đập vào vách đá, rồi đập lại vào tai nó, chẳng ai nghe thấy cả. Mà nghe thấy để làm gì cơ chứ…Vớ vẩn quá. Vớ vẩn cái nó đang nghĩ. Vớ vẩn cái nó đang viết. Vớ vẩn cái đang bao phủ nó…Ashhh! Tại sao những thứ mình muốn thì không bao giờ là của mình? Nó không muốn chiếm hữu, chỉ đơn giản là muốn đừng ai phủ nhận nó.
Giờ thì chẳng còn ai đứng bên cạnh nó nữa rồi.

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

13 - 5 - 2009 Sinh nhật 18 tuổi




Sinh nhật. 18 tuổi tròn. Thế mà tớ cũng bon chen được 17năm trên cõi đời này rồi đấy. không thích tuổi 18. Thích tuổi 17 hơn. Mà nói thế thì thích tuổi 16 hơn 17. Cứ nói theo cái đà này thì tí nữa thích nằm trong bụng mẹ mất thôi.

Sao mà thời gian trôi nhanh thế...Chẳng mấy nữa mà mình 81 tuổi mất ...Thôi thì cứ thích 18 tuổi đi, vẫn còn hơn là 19, 20 tuổi. Không sớm thì muộn, cái gì đến rồi cũng phải đến. Nhất là khi đó lại là thời gian, có muốn tránh cũng không tránh được. Chi bằng hãy cứ nhẹ nhàng chấp nhận nó, xem nó như những mảnh ghép của tấm kính màu cuộc sống. 18 năm, nhìn lại quá khứ một thời tuổi thơ với những mơ ước thật ngây ngô và mơ mộng...

Lúc 5 tuổi, mơ ước có mái tóc thật dài...Để rồi khi 16 tuổi, vì ngang bướng mà cắt phăng mái tóc dài đen mượt nuôi suốt 10 năm...

Lên lớp 1, mơ ước làm bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người, nhưng khi lớn dần lên tớ mới biết mình không có khả năng...

Lớp 4, tớ đi học võ, người lúc nào cũng bầm dập, tớ mơ ước đi thi và đạt thật nhiều huy chương, nhưng lên lớp 6 lại bỏ dở...

Lớp 8, bắt đầu mơ mộng, tớ mơ ước được bước vào thế giới manga và trở thành nhân vật trong đó, bởi trong manga, mọi thứ đều được cổ tích hóa, đẹp lung linh, lấp lánh. 1 cô bé nhút nhát bình thường cũng trở nên thật đặc biệt...

Lớp 9, mơ ước trở thành phiên dịch viên ở sân bay Nội Bài như bạn của mẹ, thật giàu có, nhiều tiền, nhiều nhà...

Lớp 11, muốn được đi thật nhiều nơi, đặt chân đến mọi miền đất của Việt Nam, rồi bước ra thế giới, tự làm, tự kiếm tiền, tự đi, tự tích lũy vốn sống như anh Sky...

Lớp 12, muốn làm 1 người tốt, muốn giúp ích thật nhiều cho những người kém may mắn hơn mình...

Hôm nay 18 tuổi. Đã đủ quyền công dân, phải tự chịu trách nhiệm về mọi việc mình làm.

18 tuổi, vẫn nhắng nhít, vẫn nghịch ngợm, không dám hứa sẽ trở thành người lớn nhưng hứa sẽ trưởng thành, sẽ suy nghĩ chín chắn hơn, hứa sẽ sống tốt, có trách nhiệm vs bản thân và xã hội hơn.

18 tuổi, tự do bay vào đời, vs cả bầu trời cao rộng và mới mẻ đang chờ phía trước. Ba mẹ sẽ không luôn chở che, bao bọc nữa, tớ cần 1 đôi cánh đủ cứng cáp để bay vững..."Cớ gì em không làm 1 con đại bàng mạnh mẽ tung cánh trên bầu trời, chọn lấy con đường và lối sống của riêng mình mà không bao giờ sợ hãi:)"

Thế, "thêm tuổi mới, thành công em nhé, cố gắng lên em nhé, em làm được mà, phải không?"

Sẽ cố gắng, sẽ làm được, sẽ thành công. Cảm ơn vì đã đặt niềm tin vào em.

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Entry for May 12, 2009

Tối nay tự dưng anh đi mua bún thịt nướng vs nem lụi về cho mình ăn. Hix, chuyện cả đời mới có 1 lần, chả biết hôm nay nó có uống nhầm thuốc ko...Ko biết nó có có ý đồ gì ko...Thôi kệ, ko suy nghĩ nữa, đồ ăn trước mắt thì ta cứ ăn, suy nghĩ làm chi mệt óc, ăn mau kẻo nó đổi ý Mà xem ra nó cũng là người tốt đấy nhỉ? Người mua đồ ăn cho mình thì ko bao h là người xấu được Ăn đã ăn đã

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Trao học bổng QBO

Hôm nay mấy anh chị QBO đến trao học bổng ở trường tớ, vui quá là vui, không vui sao được khi tớ góp công giúp Đạt - bạn tớ được học bổng. Nhưng tiếc là đúng cái lúc mấy anh chị í lên thì tớ vs bí thư lại đang đánh máy ở Trâm Anh mart, hic, đen hết biết. Không sao không sao, miễn giúp được thằng bạn là tớ vui rồi. Gia cảnh nó cực khó khăn nhưng nó lại học tanh kinh khủng, rất chi là khâm phục nó.

Photobucket

Bên phải là chị Ngọc Nữ, lâu chưa gặp thấy chị xinh quá đi, còn chị xinh xinh bên trái tên chi thì chưa biết

Photobucket

Đây là Đạt vs anh Toán, anh Toán cũng đáng nể lắm, nói cung QBO toàn là nhưng con người đáng nể

Photobucket

Và đây là thành quả mà Đạt xứng đáng được nhận

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2009

Pik cuối năm tí tởn...

Thế là sắp hết đời học sinh rồi...Thôi thì tranh thủ mấy ngày cuối năm tí tởn vài phát...

Photobucket Photobucket

Cái thằng ku Bờm này nó vừa ngố vừa trẻ con, ai mua ko tớ bán cho?

Photobucket

Đây là Trần Huyền, con này nó toàn cù tớ đến khi tớ ko cười nổi nữa mới tha, hik

Photobucket

Nhớ cái cầu thang quá...

Photobucket

Cái hàng rào...Nơi mấy đứa mình toàn thò cổ ra chị Hà ăn hàng...

Photobucket

Nhớ cái WC...mặc dù mỗi lần vào là nín thở, "ấy ấy" cấp tốc để vọt ra, nhưng dù sao cũng gắn bó vs mày 3 năm...

Photobucket

Nhớ cái gốc cây keo...Nhờ mình tưới mà nó mới to thế kia...

Photobucket

Hóa ra ko phải mỗi mình tưới

Photobucket

Nhớ con tổ trưởng Nấm lùn...mai mốt ai nịnh tổ trưởng để được hạnh kiểm tốt đây...

Photobucket

Nhớ cái gốc cây phượng...Nơi mình toàn ngồi giả đò đau bụng để trốn thể dục...

Photobucket

Nhớ cái WC nam...Nơi mỗi lần đi qua toàn lé mắt trông sang...

Photobucket

Nhớ cái tường gạch đnag xây dở...ko biết khi tao ra trường mày đã được xây xong chưa...

Photobucket

Đang mơ mộng thì..."Bốp! Tỉnh lại đi cưng!" :((

Photobucket

Nhớ cái cầu môn...nơi mà Tô Thành A2 toàn đứng bắt gôn...

Photobucket

Nhớ 5 con mát...

Photobucket

Nhớ 5 con đệ tử Lý Đức...

Photobucket

Nhớ con Xúy Vân giả dại...

Photobucket

Nhớ cái lan can...nơi phóng tầm mắt xuống WC nam...

Photobucket

hic, cái chai nước mình úng mừ chúng nó làm gì thế ko biết

Photobucket

Cái con Thơy này, cứ thấy người đẹp là xí xớn vô chụp ảnh...

Photobucket

Cả con Bu nữa, haiz, làm người đẹp khổ thế đấy...

Photobucket

Đến cả con Chuột cũng đòi chụp vs người đẹp