Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2009

...............

mấy ngày rồi nhỉ? hình như là gần 2 tuần, 2 tuần điên đảo, 2 tuần nó không biết có phải là nó không nữa....Chẳng biết vì cái gì...vì ai mà nó như thế...rối...rất rối...

Nó điên mất rồi. Nó ghét cay ghét đắng uống thuốc, thế mà lại uống thuốc một cách đều đặn, chỉ để khỏi ốm, chỉ vì ai đó...

Nó khóc. Khóc mấy ngày liền, chưa bao h khóc nhiều như thế, nó luôn cố để không ai thấy nước mắt của nó, mắt sưng mọng lên như đeo 2 quả bóng nước....chỉ vì không được làm điều mà nó mơ ước...

Uống thật nhiều, cố say...để rồi càng uống càng tỉnh...để rồi mình lại là người đưa đám say khướt về nhà...để rồi mình lại về nhà khóc...hư hỏng quá...

Đi chơi thật nhiều, để không còn thời gian nhớ ai đó nữa, nhưng hình ảnh ai đó cứ bám lấy nó suốt thôi...chẳng làm gì được...

Hình như...nó chỉ hình như thôi....chưa bao h như thế này cả...lắm lúc nó nghĩ là nó thích ai đó, nhưng rồi lại phủ nhận ngay lập tức, thích - đâu dễ dàng như thế được. Mà nếu có thế đi nữa thì người đó sinh ra không phải dành cho nó, không phải là mảnh ghép của nó...Mỗi người sinh ra là một mảnh ghép lẻ loi, có người tìm thấy mảnh ghép của mình, có người suốt đời không tìm thấy mảnh ghép nào khớp vs mình cả, cũng có người tưởng như tìm thấy rồi nhưng hóa ra lại không phải...

Người nó để ý thì đã có người khác, còn người nó không thích thì suốt ngày đeo bám lấy nó...thật buồn cười, sao ông trời cứ thích trêu ngươi người ta thế nhỉ?

Vớ vẩn, xáo trộn, rối tung, hỗn loạn.....

Dẹp cái mớ hỗn lọan, rối tung qua một bên, có một mớ lộn xộn hơn đang cần giải quyết gấp. Dẹp ĐT. Dẹp net. Dẹp ai đó. Dẹp tất cả, chỉ học thôi, học, để đến miền đất hứa của nó...mà vì cái gì mình lại quyết định đến đó nhỉ? hic, quanh đi quẩn lại cũng chỉ vì thế...Ba nó từng bảo nó rằng, con đừng sống cảm tính quá, phải nghĩ đến thực tế, nhưng biết sao được, nó là người như thế mà...

Ấm lên rồi, ai đổ sáng xuống sân, xuống cây, xuống mặt nó...trên kia sáng lóa, phía trước cũng sáng lóa, sáng đến nỗi không nhìn thấy gì cả, nó muốn biết trước kia là cái gì, muốn biết thì phải đi, đi thôi...

Trơ trọi...vài đốm xanh nổi trên những đường nâu khẳng khiu...nhưng không sao, sắp rồi, sắp có thêm vàng nữa, nhiều vàng lắm, xanh đừng lẻ loi, xanh nhé...!

Sáng tràn khắp nơi...sáng đầy hứa hẹn...

Nếu Em Không Phải Một Giấc Mơ
Ca sĩ: Thủy Tiên

Gió như gió muốn nói với em rằng mai mặt trời sẽ thôi về,

một giọt trong vắt em rơi....

Cái khoảnh khắc em đã không ngờ, giờ đây là khoảng trống quanh em....

Em ước được bình yên,

em ước thôi muộn phiền, như ngày anh vừa đến....

Nhưng có đôi khi hạnh phúc là những phút giây mong manh yếu ớt

Vụt thoáng qua giờ đã cuốn đi...

Mặt trời sáng nay trong em

Mặt trời có màu đen

Mặt trời mang những ước mơ,

em viết tên hai mình đi đâu mất rồi?

Những phút giây bên anh là điều bí mật của em

Của anh, của hai đứa mình.....

......

Em mong manh cố giữ trái tim mình không bật khóc lúc này

Khi đêm qua em ngỡ giấc mơ thật quen

Mùi hương ấy còn vương....

Đôi tay em sợ hãi vuốt ve gương mặt anh thì cứ tối dần.....

Em mong manh cố giữ trái tim mình không bật khóc lúc này....

.......

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét