Lại nắng. Nắng nữa. Nắng ...
Đi hết rồi. Tất cả đi. Mang hết tất cả đi, chỉ để lại cho nó một chút lưu luyến, một chút bối rối...
Kết thúc chuỗi ngày ăn chơi không biết dừng. Lao đầu vào học.
Chán ngắt.
Nhỏ hẹp. Nhìn qua cà rốt nhạt thì thật hẹp. Nếu nhìn qua nâu thì sẽ rộng hơn 1 tí, nhìn qua trắng thì chắc là rộng vô kể, rộng đến nỗi đi mãi không hết, trắng thật là chói, phải nheo mắt lại, thật vĩ đại, trắng nuốt tất cả, nuốt những xanh trải dài , vươn cao, nuốt những vuông đỏ chấm vàng muốn bay nhưng bị giữ lại, nuốt những cái hộp nằm san sát nhau...chắc là đến một lúc nào đó trắng sẽ nuốt luôn cả nó...Nó ước mơ được vào trắng rộng lớn kia, để nắm tay những cục bông lượn lờ, để nằm ngủ trên bông mềm, để nhắm mắt lại cho những viên mát rơi trên mặt, trên mắt...
Chói rồi sẽ tối...Sáng rồi sẽ xám...Bông trắng rồi sẽ nhuốm bẩn...viên mát sẽ chập lại vs nhau, rơi xuống nâu, xuống xanh...Rơi hết thì sáng lại về, sáng đến chói, bông được giặt sạch, có những viên mát lượn lờ...
Luyến lưu rồi sẽ hết, nhường chỗ cho những bận tâm khác, không có cái gì vĩnh cửu cả. Đã có lúc nó từng mơ mộng tin rằng vĩnh cửu là cái có thật, nhưng có người nói vs nó rằng, thời gian sẽ làm người ta quên mọi thứ. Có một đôi bạn rất thân, ngày nào cũng phải đi vs nhau, dù đi chẳng để làm gì, chỉ là đi cùng nhau thế thôi, đến khi một trong hai người đi du học, thời gian đầu ngày nào cũng gọi điện, nhưng rồi những cú điện thoại thưa dần, những chuyện để nói ít dần, và rồi tắt hẳn, không liên lạc nữa, không nhớ nhung nữa. Đấy, thời gian đáng sợ thế đấy. Thế nên đừng bao giờ chờ đợi một cái gì đó lâu quá...sẽ quên thôi...quên ơi...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét